“Từ tờ giấy trắng đến hành trình đỏ” – câu chuyện của Trịnh Minh Đức

Thứ hai - 06/04/2026 14:14
Các cụ thường bảo ‘trẻ người non dạ’… nhưng nếu gặp Trịnh Minh Đức, người ta sẽ phải nghĩ lại.
 
Sinh viên Trịnh Minh Đức tham gia chương trình Hành trình đỏ 2026.

Nghịch lý của một “tờ giấy trắng”
Ở tuổi mà nhiều sinh viên vẫn còn loay hoay giữa lựa chọn và hoài nghi, Trịnh Minh Đức – sinh viên năm 4 ngành Kỹ thuật Hóa dược, Đại học Bách khoa Hà Nội – đã có mặt trong danh sách 14 gương mặt xuất sắc tham gia “Hành trình đỏ 2026”.
Cao 1m83, giọng nói ấm và ánh mắt sáng, Đức tạo thiện cảm ngay từ lần đầu gặp. Nhưng điều khiến người đối diện dừng lại không phải là ngoại hình hay bảng thành tích—mà là một câu nói:
“Khi vào Bách khoa, kiến thức Hoá học của em chỉ là một tờ giấy trắng.”
Một “tờ giấy trắng” – nhưng lại đang đứng ở vị trí của một sinh viên tiêu biểu.
Câu chuyện bắt đầu từ chính nghịch lý đó.


Hành trình của kỷ luật và lựa chọn chủ động
Hành trình đỏ” không phải là một chuyến đi dễ chạm tới.
Đó là một cuộc tuyển chọn khắt khe: thành tích học tập, vai trò lãnh đạo, hoạt động xã hội, năng lực truyền thông – và cả sự bảo chứng từ các thầy cô trong Ban Giám hiệu.

Đức không đợi được chọn. Cậu tự viết email, tự ứng cử, tự đặt mình vào cuộc cạnh tranh.
Một hành động nhỏ – nhưng phản ánh một tư duy lớn: không chờ cơ hội, mà chủ động bước vào nó.
Sau các vòng xét duyệt và phỏng vấn, Minh Đức trở thành một trong 14 đại diện ưu tú của toàn Đại học Bách Khoa Hà Nội tham gia chương trình.
Đoàn  Đại học Bách Khoa Hà Nội tham gia chương trình Hành trình đỏ 2026.
Nhưng phía sau kết quả đó là một nền tảng gần như “không có đường tắt”:
  • CPA 3.77/4.0
  • Học bổng xuất sắc nhiều kỳ
  • Sinh viên xuất sắc năm học
  • Thực tập quốc tế KAIST
  • Khóa học RMIT đạt High Distinction
  • IELTS 7.0
Và một nhịp sống kỷ luật:
“Em học đều mỗi ngày 1–2 tiếng… mỗi môn có thể viết tới 200 tờ A4 để tự tổng hợp.”
Không phải là bứt phá trong một đêm.
Mà là tích lũy bền bỉ, lặp lại mỗi ngày.


Sự khác biệt không nằm ở điểm số
Nếu chỉ nhìn vào thành tích, Minh Đức có thể giống nhiều sinh viên giỏi khác.
Nhưng theo đánh giá của PGS. Phan Thị Tố Nga – Phó Trưởng Khoa Kỹ thuật Hóa học, điều làm nên sự khác biệt lại nằm ở những yếu tố “khó đo đếm” hơn:

“Bạn ấy là một trong những sinh viên ưu tú của Khoa KTHH. Học giỏi nhưng lại rất khiêm tốn, không như nhiều sinh viên khác tôi từng dạy – dễ rơi vào trạng thái ‘ảo tưởng sức mạnh’.
Bạn này rất chỉn chu trong công việc, tác phong và thái độ rất chuyên nghiệp, tuân thủ tốt các quy định rất khắt khe của Nhà trường.
Trong kết nối quốc tế, bạn ấy cởi mở, tự tin, sẵn sàng chia sẻ về HUST với sinh viên quốc tế.
Bạn này rất ổn – ngoan, lễ phép, nhưng vẫn giữ được khoảng cách tôn trọng với thầy cô. Tiếng Anh tốt và tự tin khi đứng trước đám đông.”
Ở đây, một chân dung khác hiện ra: không chỉ là sinh viên giỏi, mà là một người trẻ có nền tảng nhân cách vững vàng.

 
Minh Đức (thứ nhất, từ phải sang) đại diện cho đoàn SV Bách Khoa phát biểu tại lễ chia tay.

Khi logic không đủ để đi xa
Giữa tất cả những con số và thành tích, Đức bất ngờ nói về một điều rất khác:
“Tư duy logic chỉ giúp em giải quyết vấn đề kỹ thuật. Nhưng để đi đường dài, em phải giữ được sự thấu cảm và chân thành.”
Cậu nhắc đến gia đình—không phải bằng những lời dạy dỗ lớn lao, mà là:
“Những sự chăm lo thầm lặng… giúp em hiểu thế nào là sự trân trọng.”
Chính những điều đó giữ cho cậu không “lệch hướng” giữa thành tích.

 
Minh Đức (thứ hai từ trái sang)

Hành trình đỏ và sự chuyển dịch bên trong
Chuyến đi qua Côn Minh – Bắc Kinh – Hà Bắc không chỉ là một hành trình địa lý.
Đó là một cú “dịch chuyển tư duy”.

Những công trình tự động hóa.
Những sinh viên chế tạo máy bay.
Một tốc độ phát triển khiến người trẻ phải tự đặt câu hỏi về chính mình.


“Em nghĩ thứ em thu lượm được không phải là kỷ niệm, mà là một sự chuyển mình trong tư duy.”

Từ một sinh viên kỹ thuật, Đức bắt đầu nhìn xa hơn: hội nhập – kết nối – và trách nhiệm đóng góp.

 
Đoàn Đại học Bách Khoa Hà Nội tham gia chương trình Hành trình đỏ 2026/

Khi “tờ giấy trắng” trở thành bản đồ
Khi được hỏi về ước mơ, Đức không nói về bản thân.
“Em mong tinh thần dám nghĩ, dám làm sẽ lan tỏa đến sinh viên Bách khoa… để chúng em cùng nhau tạo ra những dự án, công trình mang tầm quốc tế.”

Có những người trưởng thành nhờ thời gian.
Có những người trưởng thành nhờ va chạm.

Và có những người — như Trịnh Minh Đức — trưởng thành từ kỷ luật, sự khiêm tốn và lòng biết ơn.

“Tờ giấy trắng” ngày nào giờ không chỉ được lấp đầy bằng kiến thức — mà đã trở thành một bản đồ có hướng đi, có giá trị, và có khả năng dẫn đường cho người khác.


 
 Tags: người ta

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây