Trường Hóa và Khoa học Sự sốnghttps://scls.hust.edu.vn/uploads/scls/logo-dhbk-1-02_130_191.png
Thứ năm - 19/03/2026 14:14
Người ta vẫn tưởng những anh kỹ sư hóa học quanh năm chỉ biết cúi đầu vào ống nghiệm, sống cuộc đời nhạt như nước cất, khô như vôi bột. Nhưng gặp anh Đỗ Hữu Cần – cựu sinh viên K48 ngành Kỹ thuật Hóa học – thì cái định kiến ấy, nếu chưa vỡ, cũng đã rạn đến nơi.
Anh Đỗ Hữu Cần
Anh Cần không ở trong phòng thí nghiệm. Anh ở ngoài đời – nơi mà hóa chất không nằm yên trong chai lọ, mà len lỏi vào từng nhà máy, từng dây chuyền sản xuất, từng hợp đồng thương mại có giá trị không nhỏ. Công việc của anh, nói nôm na, là “bán hóa chất công nghiệp” - cái nghề mà nếu không “có học” thì khó mà chen chân vào.
Ở Công ty TNHH Công nghệ Xuân Trường – nơi anh đang làm việc, cùng với ba “đồng môn Bách Khoa khoa Hóa” khác – người ta không bán thứ hóa chất “ai cũng biết, ai cũng mua”. Họ bán thứ mà, như anh Cần nói, “cần hiểu rõ đặc tính lý hóa, mục đích sử dụng, liều lượng… mới dám tư vấn”. Nghĩa là bán hàng, mà phải hiểu sâu hơn cả người mua. “Các công ty khác cũng bán hóa chất,” anh nói, giọng chẳng giấu nổi chút tự hào nghề nghiệp, “nhưng dạng cơ bản thì không cần quá nhiều kiến thức. Còn bên mình là hóa chất kỹ thuật.”
Công ty TNHH Công nghệ Xuân Trường
Ấy thế là, từ một anh sinh viên từng “vật lộn” với những công thức và môn học khó nhằn ở giảng đường, anh bước ra đời, tiếp tục “vật lộn” – nhưng lần này là với khách hàng, với thị trường, với những đòi hỏi không có trong giáo trình.
Hỏi đến chuyện “áp lực” thời sinh viên, anh cười, cái cười của người đã qua bão mà nay kể chuyện gió: “Phải tìm cách vượt qua các môn học, đạt mục tiêu đề ra không hề dễ. Tìm thông tin, tìm kiến thức mới – là cả một quá trình cần kiên trì và nhạy bén.”
Nghe vậy mới hiểu, cái “lò luyện” Bách Khoa không phải để đào tạo ra những con người chỉ biết giải bài tập, mà là để rèn một thứ khác – sức chịu đựng. Nhờ thế mà, theo lời anh, “áp lực ở trường giúp sinh viên ra ngoài thích nghi tốt hơn”.
Nhưng điều khiến người ta chú ý hơn cả, lại không phải là câu chuyện nghề, mà là cái “tình” với nghề. Anh không nói những lời hoa mỹ. Chỉ gọn một câu: “Yêu nghề và đam mê là rất quan trọng, mọi khó khăn rồi cũng có cách giải quyết.” Nghe tưởng như khẩu hiệu, nhưng nhìn vào công việc của anh – thứ công việc mà sai một ly có thể đi… cả một dây chuyền sản xuất – thì mới thấy, không có “đam mê” thật, e rằng khó mà trụ nổi.
Một trong những mặt hàng công ty Xuân Trường cung cấp.
Trong khi anh Cần vẫn đều đặn làm cái việc “đưa hóa chất từ nước ngoài về nuôi nhà máy trong nước”, thì phía công ty của anh cũng không đứng yên. Một thông báo tuyển dụng vừa được phát đi: cần thêm ba người nữa, cũng để làm cái nghề vừa trí tuệ vừa áp lực ấy.
Điều kiện đưa ra không quá khắt khe: từ 21 đến 35 tuổi, có bằng cấp liên quan, có kỹ năng, có trách nhiệm. Nhưng đổi lại, là một môi trường mà, theo cách nói quen thuộc, “có cơ hội thăng tiến” – và theo cách hiểu thực tế hơn, là nơi mà người giỏi có thể tự chứng minh giá trị của mình.
Anh Cần, với tư cách một người đi trước, mong muốn kết nối với các bạn sinh viên mới ra trường. Thậm chí, anh còn mở lời với cả những người thích nghiên cứu: “Có công trình mới lạ, chúng tôi sẵn sàng đồng hành.”
Câu nói ấy, nếu đặt trong một tờ thông báo tuyển dụng, thì chỉ là một dòng chữ. Nhưng đặt trong miệng một người đã đi qua những “áp lực” của giảng đường và thị trường, thì nó lại mang dáng dấp của một lời mời – không phải chỉ để xin việc, mà để bước vào một cuộc chơi. Mà cuộc chơi ấy, như người ta thấy qua anh Đỗ Hữu Cần, không dành cho những ai hời hợt. Chỉ dành cho những ai dám “yêu nghề” – và đủ gan để theo đuổi nó đến cùng.